Thứ Năm, 27 tháng 9, 2007

Những người từ cõi chết trở về

[vnexpress.net] “Vài giây sau tiếng ầm long trời lở đất, tôi cố lết người ra khỏi bùn lầy nhưng chân bị một tấm bê tông đè lên. Quanh tôi, hàng chục anh em khác đang nằm la liệt. Tôi nghĩ họ đã chết...”, nỗi kinh hoàng vẫn còn trong ánh mắt, anh Mão, một trong số những người sống sót sau thảm họa sập cầu kể.
> Nạn nhân kêu cứu từ trong đống đổ nát/Sập cầu Cần Thơ, hàng chục người thiệt mạng

Theo lời Mão, hơn 8h sáng, khi đang làm việc trên dầm cầu vừa đổ bê tông hôm qua thì trụ cầu đột nhiên rung chuyển mạnh. Anh nghĩ trụ cầu bị cần cẩu va vào, nhưng chỉ sau vài giây, một tiếng ầm vang lên, toàn bộ dầm cầu đổ sập.

Các xe cứu thương ứng trực sẵn sàng chuyển nạn nhân về bệnh viện. Ảnh: Duy Trần.



“Theo bản năng, tôi với tay chụp lấy thanh sắt phía dầm cầu bên cạnh nhưng không kịp. Tôi nhớ mình đã hét lên rồi... không biết gì nữa", trên giường bệnh viện Đa khoa Cần Thơ, công nhân Trần Quang Mão toàn thân trắng toát màu bông băng nhưng đôi mắt vẫn hằn lên sự kinh hoàng run rẩy nhớ lại.

Tại khu cấp cứu bệnh viện đa khoa Cần Thơ, nhiều nạn nhân khác cũng đang băng bó khắp người. Họ là những người may mắn từ cõi chết trở về.

Anh Đặng Văn Thông, 20 tuổi, chứng kiến cảnh dầm cầu đổ sầm xuống nhưng may mắn chỉ bị gãy tay và chấn thương nhẹ ở ngực kể:“Tôi không ngờ mình còn sống. Khi dầm sập, tôi bị một công nhân khác nằm đè lên, máu trên đầu anh ấy chảy thấm đẫm người tôi. Lay bạn, tôi mới biết anh đã chết”.

Anh Thông may mắn thoát chết, nhưng bà Thương, mẹ anh, nước mắt vẫn lừng tròng. Gặp ai, bà cũng chỉ nói một câu “Tôi van các cô, các chú tìm giúp thằng Sóc con tôi”. Sóc, anh ruột của Thông, con trai lớn của bà, giờ vẫn còn mất tích.

Cũng như bà Thương, nhiều gia đình khác cũng đang tâm trạng thẫn thờ, nhao nhác. Hơn 10 tiếng sau thảm họa, hàng chục người vẫn chưa tìm thấy tung tích. Bên ngoài cổng viện, những tiếng còi hú của xe cứu thương thưa dần...

“Không được phép hết hy vọng”

18h30, sân chờ Bệnh viện quân y 121, tỉnh Cần Thơ, nơi duy nhất tiếp nhận người tử nạn, hương đèn thắp lên không chỉ cho người đã chết mà còn để cầu nguyện. Nhiều mẹ già tay lần tràng hạt, niệm Phật thành lời. Mỗi lần có chuyến xe chở nạn nhân vào viện là mọi người lại túa ra.
Chị Lan, vợ anh Sóc ôm đứa con trong tay nghẹn ngào: “Tháng trước ảnh định nghỉ làm nhưng vì con bệnh nên cố làm cho hết tháng này, nào ngờ...”.

Hơn 100 thân nhân khác cũng cùng tâm trạng chị Lan. “Có lẽ nó chưa chết, thằng Lương con tôi bơi giỏi lắm”, bà Nguyễn Thị Rớt ngụ ở An Giang, mẹ của công nhân 18 tuổi Lê Minh Lương lẩm nhẩm.

Đến 19h, Giám đốc Bệnh viện 121, Trần Thanh Quang cho biết, bệnh viện đã tiếp nhận 39 tử thi. Hơn 10 nạn nhân vẫn chưa có thân nhân đến nhận dạng.
Bác sĩ Quang cho biết thêm, bệnh viện nhận tất cả 50 bệnh nhân trong tình trạng trọng thương và đã phẫu thuật cấp cứu 8 ca chấn thương não, đa số còn lại bị gãy chân tay. “Máu không thiếu cho công tác cấp cứu. Chúng tôi sẽ thức trắng đêm nay để chờ ứng cứu người bị nạn”, bác sĩ Quang nói.

Phía bên ngoài cổng viện, vẫn vọng lên tiếng cầu nguyện của những bà mẹ có những đứa con, đứa cháu chưa trở về...

Thiên Chương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

* Thời Báo Phan Nguyễn : Xin cám ơn sự quan tâm của quý vị và các bạn. Rất mong nhận được những đóng góp, xây dựng để Thời Báo Phan Nguyễn ngày càng hấp dẫn, phong phú hơn. Mọi thư từ xin gửi về: phantanloc@gmail.com

* Quý vị vui lòng viết lời nhận xét nghiêm túc, xin đừng spam !